[Fullmetal Alchemist fanfic] Mong manh

MONG MANH

Tác giả: Ca
Thể loại: Fullmetal Alchemist fanfic, Non-couple
Đôi lời:

Gần đây tôi mới biết cậu nhóc Al này. Yêu quý cậu trước hết vì giọng nói của cậu nghe rất dễ thương, tuy cậu là con trai nhưng âm giọng rất trong và thanh, mỗi lần cậu cất lời đều khiến tôi muốn áp tai mà nghe thật rõ từng từ cậu nói. Nhất là những lần cậu gọi anh trai mình, “nii-san”, tôi luôn cảm thấy mủi lòng. Con trai có giọng nói giống con gái, hơi dịu dàng quá, tôi đã gặp qua nhiều, nhưng ở cậu lại trong sáng và thuần khiết theo kiểu khác, như một đứa bé trong đêm mùa đông bị lạnh, không đủ áo ấm để mặc, trong cơn run rẩy thốt ra câu Lạnh quá. Nghe rất thương. Tôi có thử tìm xem người lồng tiếng cho cậu là ai, không ngoài dự đoán đó là một cô gái, nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở việc biết tên cô, không tìm hiểu gì thêm. Bởi dù sao tôi cũng không phải hoàn toàn yêu mến cậu chỉ vì chất giọng, nên dù cô có lồng tiếng cho ai khác với cùng một âm giọng như thế, tôi cũng không hẳn sẽ quý người đó. Chỉ Alphonse Elric, với giọng nói đó, gương mặt đó, tính cách đó, mới là người khiến tôi có cảm giác kỳ lạ này. Quan hệ của cậu và anh trai rất tốt, tốt tới nỗi khiến tôi thấy đau, vì tôi lại nhớ đến Killua và những người anh em của em ấy. Anh cậu rất yêu thương và trân trọng cậu, thật sự anh ta có thể hy sinh mọi thứ vì cậu, bởi những mất mát đã qua khiến anh ta điên cuồng bảo vệ những gì ít ỏi còn lại. Tôi đã rất mong có ai đó sẽ vì Killua nhiều như vậy. Chỉ là nếu không có được gì cả, lại còn bị mất quá nhiều, đến một mức độ nào đó sẽ không còn cảm thấy tiếc thương hay đau lòng, mà dần sẽ thấy thản nhiên. Trạng thái chấp nhận ấy hoặc giúp con người ta thấy an lạc, hoặc sẽ khiến con người ta vô cảm, hay nói cách khác là tuyệt vọng. Tôi, đang ở bên nào…

Vì yêu quý cậu rất nhiều, như đã từng đối với Kageyama, Osomatsu và Kacchan, tôi cũng muốn viết cho cậu một câu chuyện nho nhỏ, trước hết vì bản thân tôi muốn tìm một cách thức truyền đạt được cảm xúc của mình, lẽ ra nên viết một bài cảm nhận ngắn nhưng tôi lại khá tệ ở mảng này nên sẽ đổi thành kể chuyện. Thêm nữa, tôi cũng muốn cậu được bình yên và hạnh phúc nên mong câu chuyện này sẽ trở thành lời chúc tốt đẹp nhất tôi dành cho cậu. Vốn định viết rất dài với nhiều chuyện linh tinh dễ thương, nhưng tôi đã không còn thời gian nữa rồi.

Câu chuyện kể về những ngày sau khi Alphonse đã lấy lại được cơ thế nhưng chưa trở về quê hương Ensembool, bởi tác giả có phần hơi lướt qua giai đoạn cậu phục hồi lại sức khỏe thể chất của cơ thể mình. Nhưng tôi thấy khoảng thời gian này hẳn sẽ rất đáng yêu nếu được kể lại, dù đó chỉ là những tưởng tượng của tôi thôi.

50914104_p0.png

Artist: https://www.pixiv.net/member.php?id=775494

*** Tiếp tục đọc

Advertisements

Kara no Kyoukai

Tối hôm ấy, tuyết không màu trắng. Những mái nhà nhấp nhô nhuốm trong ánh sáng đỏ cam ấm áp của đèn đường, như một thái dương khác, giữa đêm đông tuyết không ngừng rơi, tỏa hơi ấm khắp khung trời tĩnh lặng.

Đó là khung cảnh trong movie cuối cùng của anime Kara no Kyoukai.

Lúc bắt đầu xem những thước phim ấy, vốn không nghĩ bản thân lại chìm đắm trong đó sâu đến vậy, bởi cái nhìn đầu tiên gợi lên trong tôi nhận định rằng bộ phim này cũng chỉ thuần là một phương pháp giải tỏa như hầu hết những gì vẫn xem trước nay. Nhưng ngay từ những giây phút đầu tiên, tôi đã rơi vào không gia sâu hút ấy. Dẫu những cuộc đối thoại của Shiki và Kokutou đôi lúc cũng mang chút hài hước trẻ con, khoác lên không gian trong thế giới ấy vẫn là một cảm thức tĩnh lặng. Giọng nhân vật vô cùng dịu dàng, nhất là Kokutou. Khi nghe họ cất tiếng, sẽ có cảm giác như đang nghe tiếng lục lạc đang reo, vang rất nhỏ, nhưng thật dịu êm. Trong tập cuối, sự dịu dàng của Kokutou làm tôi khắc khoải. Sự dịu dàng của Shiki khiến tôi đau lòng. Shiki là một dạng tồn tại khác thường con người không mong đợi, cô luôn tạo cảm giác rằng hầu như nỗ lực của cô đều bất đắc dĩ và gượng ép. Một bộ phim mang đến nỗi ray rứt đầy hoang mang. Lấy pháp của Phật học làm nền tảng, nhiều khái niệm chuyên ngành được nêu lên, phim đặt ra nhiều câu hỏi về tiềm thức và tự tính của con người. Tồn tại vô vàn ẩn ý mà với một kẻ mới sống chưa được bao lâu như tôi chưa thể nào lý giải được. Ví như khởi nguyên của con người thực chất là gì, sao lại đi tìm nó, tìm thấy nó, nắm bắt được nó liệu có thật sự giúp họ hạnh phúc không. Ví như vì sao nhân cách Shiki kia- nhân cách không chấp nhận mọi thứ và tàn nhẫn, phải chết đi. Ví như lần cuối cùng nhân cách thật của cô gặp Kokutou, sao cô lại đứng nơi ấy, sao cô lại nói với cậu những điều ấy. Có lẽ vì suốt khoảng thời gian cô sống mãi trong vực thẳm trong lòng Shiki, cô thật cô đơn. Đôi mắt nhìn thấy lằn ranh sinh tử của cô khiến tôi nhận ra mọi sự sống đều thật mỏng manh làm sao. Và cũng rất vô nghĩa, một phần nào đó.

Bộ phim mang nỗi buồn trong từng lời thoại. Ánh sáng xuất hiện là để làm nổi bật thêm màu xám thê lương bao trùm nơi ấy. Từng nốt nhạc ngân nga như thánh ca trong ngày tận thế, bản hòa âm cứ nhẹ nhàng trôi qua vết thương trong lòng từng nhân vật. Cũng bởi vì nhuốm màu tang tóc ấy mà những cử chỉ ngọt ngào và trẻ thơ nhỏ nhoi trở nên thật ấm nồng. Một buổi chiều với ánh sáng dần lịm đi và câu nói dịu dàng mà kiên định, Tin tưởng, không biết sao lại như thế, không cần lý do gì hết, đơn giản chỉ là tớ tin cậu như vậy thôi. Một lần chạm nhẹ lên khóe mắt khi nước mắt chực rơi. Một cái ôm khi rốt cuộc tất cả đã đến hồi kết. Và nụ cười dịu dàng giữa khung trời tuyết rơi… Tất cả đều có thể khiến tim tôi lặng đi.

Trong khi cả thế giới này đều bảo tôi hãy tiến lên, hãy trở thành một cái gì đó khác đi, bộ phim này giúp tôi biết, làm một người bình thường cũng là một điều tốt đẹp. Và cũng rất khó khăn để làm được.

Một cuộc sống không có đặc trưng gì. Sống mà không mong mỏi thành người đặc biệt. Không tổn thương ai để không bị tổn thương. Không tranh đoạt gì để đạt được gì. Không làm dậy sóng điều gì cả. Chỉ hòa nhập vào thời gian và cuộc sống bình thường, rồi lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng. Cuộc sống bình thường mà anh có được đó, sẽ chẳng có gì cả. Hầu hết con người ta không sống như vậy vì thật ra họ luôn mong muốn nó. Kết quả của việc cố trở nên đặc biệt đều sẽ thất bại. Bởi chúng ta đều rất bình thường. Sống với những gì mình vốn có thật khó làm sao.

Cái tâm ấy thật bí ẩn,

và cũng đặc biệt, vì tôi không thể nào với tới.

Nhưng cũng có thể vì không ai là không đặc biệt cả. Mỗi người đều có một mục đích sống riêng.

Một vũ trụ khác thường không ai thấu hiểu, không muốn thấu hiểu, cũng không cố để hiểu. Một người không ai ghét bỏ, cũng chẳng thu hút được ai.

Sống như một điều hiển nhiên. Chết như một điều hiển nhiên. Thật sự

rất cô độc.

Những điều tôi vẫn chưa hiểu hết khi xem bộ phim, sau này, tôi sẽ lại tìm hiểu. Vì tôi biết hôm nay, dù tôi có cố gắng hiểu đến thế nào, tôi cũng không nắm được. Vì tôi biết mình chưa đủ, chưa đủ thật nhiều thứ. Nên hẹn một ngày gần trong những năm tháng tới, lại lần nữa xem lại, nghe lại, suy nghĩ lại. Biết đâu khi ấy tôi lại nhận định khác. Tôi cũng biết, với ngần ấy thời gian, bộ phim này sẽ chỉ càng in đậm trong tôi, càng làm tôi khắc khoải.